BIỂU CẢM VỀ MỘT MÓN QUÀ TUỔI THƠ

Lúc còn nhỏ, Khi tôi khoảng 4 tuổi, tôi gồm một món quà vày mẹ để tiền cài cho tôi. Đó chính là 1 bé lật đật , Mặc dù nó không đắt tiền nhưng tôi rất thương mến. Tôi coi nhỏ lật đật ấy như 1 báu vật thời tuổi thơ của tôi.

Bạn đang xem: Biểu Cảm Về Một Món Quà Tuổi Thơ

Đây là món kim cương ý nghĩa nhất với tôi từ trước đến giờ với đó cũng là món xoàn đầu tiên nhưng mà mẹ tặng đến. Cho đến bây giờ tôi vẫn còn giữ món rubi này. Lật đật làm cho bằng nhựa, với nhiều màu sắc sắc sặc sở. Hình thù nhỏ lật đật thật ngộ nghĩnh, béo bệu báo trục, quan sát giống như 1 khối cầu tròn xoay. Nó có dòng bụng phệ như bụng ông địa vào đoàn múa lấn. Cái đầu nhỏ tròn, gắn liền với chiếc body chẳng cố định và nó cũng chẳng bao gồm tuỳ thuộc gì cả.

Tôi thương mến nó ko chỉ vị nó đẹp nhưng mà nó còn chứa đựng đầy tình cảm của mẹ giành cho tôi. Nó thật rất dể thương, dịp nào nó cũng đứng im trên đầu giường của tôi. Mỗi khi tôi sờ vào nó, nó lại lắc lư cùng nở nụ cười thật tươi. Đã có những lúc tôi ngắm nghía món rubi này nhưng lòng tự hào do tất cả món kim cương là sự chắt chịu, dành riêng dụm của mẹ. Nhìn nó tôi lại nghĩ đó là tình cảm với cũng là sự quan tâm mẹ đã dành cho bản thân. Quả thật tôi tự hào về mẹ. Mẹ đã mang lại tôi vóc hình, mẹ mang lại tôi chiếc ăn, cái mặt. Mẹ còn mang đến tôi cả 1 thời ấu thơ hồn nhiên, trong trắng.

Tôi thật sự cảm ơn mẹ vị món vàng quí giá này. Không chỉ nó là một món đồ chơi mà lại còn là một món quà bao gồm ý nghĩa rất lớn. Vì con lật đật chẳng bao giờ bị ngã, dù đặt nó nằm xuống ở tư thế làm sao thì nó vẫn đứng lên nhanh chóng bởi thế nó mang tên là "con lật đật". Những thời điểm té cùng khóc mẹ đã đưa nhỏ lật đật ra đến tôi và nói rằng:" nhỏ chú ý xem! Lật đật ngã cơ mà đã khóc đâu. Nó lại đứng chựng lên rồi này". Thế là tôi nính khóc. Trong suốt năm mon tôi cắo sách tới trường , món kim cương này đã trở thành người bạn thân ưa thích của tôi. Mỗi Lúc buồn xuất xắc vui tôi đều phân tách sẽ thuộc nó.

Nhìn thấy nó tôi tháy như được mẹ ở bên, dang nhắc nhở , động viên tôi : " hãy cố gắng lên con, đừng nãn lòng , nếu vấp vấp ngã thì hãy đứng lên. Hãy nôi gương theo nhỏ lật đật, nó chẳng bao giờ khóc lúc té cả. Mẹ cùng lật đật sẽ mãi ở mặt con".

Bây giờ tôi mới hiểu hết ý nghĩa của món vàng mẹ tặng. Thế cần tôi rất quyết trọng điểm, vượt qua những khó khăn để biến mong mỏi ước của mẹ thành hiện thực.

Xem thêm: Sách Truyện Nguyễn Nhật Ánh Hay Nhất Của Nguyễn Nhật Ánh, Sách, Truyện Của Nguyễn Nhật Ánh

Bài thứ 2 :

Tuổi thơ tôi gắn liền với sách vở, xoàn bánh nhưng tôi phù hợp nhất là món quà mẹ tặng cho tôi hồi lớp 4. Đó chính là một quyển sách toán thù.

Bài văn cảm nghĩ về 1 món quà tuổi thơ

Bài văn cảm nghĩ về 1 gói quà tuổi thơ - Ảnh minc họa

Có lẽ tôi không thể nào quên được mẫu ngày cơ mà tôi nhận được quyển sách đó. Hôm ấy, mẹ đi làm về cùng đưa cho tôi một quyển sách. Tôi rất thích thú với món đá quý của mẹ đến. Ôi! quyển sách mới tốt làm sao! Tôi đã bao gồm rất nhiều món tiến thưởng của mẹ tặng mang lại nhưng đây là một món tiến thưởng cực hiếm nhất nhưng mà tôi đã nhận được. Nó quý hiếm ko phải vì giá chỉ trị vật chất cơ mà ở chỗ nó đã đưa tôi đến một chân trời kiến thức. Nó đã giúp tôi biết thêm nhiều kiến thức về toán học cùng cả về cuộc đời của các công ty Tân oán học mang tên tuổi.

Từng Ngày mỗi khi rảnh rỗi, tôi lại đọc quyển sách đó. Tôi coi sách như là người bạn thân của bản thân. Tôi yêu quyển sách ko chỉ bởi nó là món kim cương của mẹ tôi tặng mang đến mà hơn nữa bởi vì nó là một trong những phương tiện đưa tôi đến với những kiến thức mới mẻ và hấp dẫn. Quyển sách như là nhỏ đò cùng tôi chính là người ngồi trên nhỏ đò đó. Cho đến giờ, tôi đã được mẹ download cho nhiều cuốn sách không giống, nhưng cuốn sách ban đầu ấy tôi vẫn mến yêu giữ gìn như một kỉ vật đặc biệt.

Tôi rất đam mê món vàng của mẹ, món vàng cực hiếm cùng thật đáng yêu thương.

Bài thứ 3 :

Tuổi thơ luôn gắn liền với những kỉ niệm, nhưng dòng mảng kỉ niệm lớn nhất với ngấm sâu nhất vào tâm trí, thức của mỗi bé người là một thứ mang tên gọi là món quà tuổi thơ, tuyệt còn gọi là rubi bánh.

*
Quà bánh là một thức ăn hoặc một thức uống, nhưng nó khác với những chiếc bánh, cốc chanh ta tốt uống từng ngày ở chỗ. Quà bánh gồm thể rất đơn giản, nhỏ nhỏ bé, nhưng có thể là những món ăn cầu kỳ, xa xỉ, tùy theo kỉ niệm mỗi người gắn với thức xoàn bánh đó. Có ai nhưng lại chưa lần nào nếm thử đá quý bánh bởi vì trẻ bé rất phù hợp đồ ngọt. Quà bánh lại gợi nhớ về những thời thơ ấu ta dung dăng đến trường tay cầm những món xoàn ngon lành sở hữu ớ trước cổng trường hay những lần người bố yêu dấu đi công tác xa trở về, trong tay đem đầy những xoàn mang đến cả bên nhưng hiếm khi thiếu nắm kẹo ngọt, hộp bánh thơm mang lại cô phụ nữ nhỏ của bố. Những hình ảnh ấy giờ đâu còn nhiều, vả lại đang tuổi mới lớn sắp sửa trưởng thành, họ hay nghĩ đến những điều lớn hơn như đi thiết lập sắm hay tổ chức tiệc tùng, liên hoan và cả nhũng Lúc người thân đi công tác về ta chỉ góp họ đỡ đồ, hỏi han sức khỏe, có du lịch đâu ko,.... nhưng dường như quên mất hình ảnh bé nhỏ bé nhỏ nhất bên lon ton chạy ra đón và luôn nhớ nụ cười hớn hở kèm câu hỏi"Bố gồm vàng đến nhỏ không?" cùng vẻ mặt phụng phịu của nhỏ bé bỏng Khi bố không tồn tại tháng kẹo mọi Lúc bố vẫn đến con, rồi lại vui vẻ lên ngay khi bố đúc kết món vàng đặc biệt nhưng bố chưa tặng đàn bà bao giờ.Những hình ảnh ấy chỉ còn là một thừa khứ, nhưng không! Những kỉ niệm về món rubi bánh vẫn luôn luôn in đậm , rõ rệt trong lòng trí của mỗi người. Và mỗi lần nhớ lại, những kí ức, kỉ niệm ấy lại ùa về như một cơn gió, và với theo những hình ảnh sống động như được trở về thừa khứ.Chính nhờ Quà bánh, luôn luôn gắn với kỉ niệm, để lại hương vị ngọt ngào mãi không tan vào trái tim mỗi người.Ngày ấy tôi mới vào lớp Một. Bố mẹ tôi xuất xắc bận rộn bắt buộc gửi tôi mang lại ông bà. Và chụ, em ruột bố tôi là người lãnh trách nhiệm đưa tôi đến trường mỗi ngày. Chụ là người rất đặc biệt vào bé mắt tooi, với mặc cho dù vẫn yêu thương thương crúc nhưng tôi vẫn hơi bao gồm cảm giác sờ sợ. Vì chú xuất xắc đùa tôi hơi thừa đà và nhiều khi có tác dụng tôi phân phát khóc. Vậy cơ mà chú tỏ ra rất quan tâm cùng chiều chuông tôi. Khi nào đến trường chú cũng dừng lại một nhì phút ít để mau đến tôi vài ba cía kẹo hay chiếc ô mai. Chiếc kẹo rất bình thường thôi nhưng nó lại gồm hình thỏi son cần tôi rất ưng ý. Nhưng ưa thích hơn cả là gói ô mai que. Gọi là ô mai que vị đây không phải những viên ô mai sắc gừng cay cay, chua nhuốt nhuốt ở đơn vị thường ăn nhưng mà là những que ô mai tròn, dài tầm cía cây viết chì và nhỏ hơn rất nhiều. Chiếc ô mai lại được bọc một lớp giấy gói bên ngoài trông rất đẹp và bắt mắt. Giờ ra chơi tôi tốt rủ nhỏ bạn thân từ hồi mẫu giáo ra chia kim cương. Chúng tôi ngồi bên trên bậc thang tường( cao khoảng một mét là cùng) tuyệt là bên trên ghế đá vào Sảnh trường, dưới gốc cây bằng lăng tỏa trơn râm mát rượi, và mở gói bao gồm chiếc ô mai ra, cùng mọi người trong nhà nhấm nháp và ngắm hoa bằng lăng tím. Những lá hoa bằng lăng nhuộm tím phớt mỏng manh sếp thành từng chùm trông rất đẹp. Hai đứa lớp Một ứơc gì đủ cao như mấy anh chị lớp trên để tha hồ hái một bông, một bông thôi để nghịch ngợm và ngắm nghía. Chúng tôi vừa ăn ríu rít bàn chuyện với nhau như thế. Đến bây giờ tôi vẫn còn tồn tại thể cảm nhận được cảm giác háo hức khi mở lớp giấy bọc ra, đúc kết một que ô mai nâu nâu, rồi nhấm một tý trong miệng rồi cắn ra. Chao ôi! Cái vị hơi chua chua, ngon ngọt ấy chang cơ mà tuyệt vời thế? Thức tiến thưởng thật là đơn giản, rẻ tiền thôi nhưng đối với tôi ngon cơm cực kì. Với lại hồi ấy tôi đâu gồm quan tâm đến tiền bạc. Và rồi học sinch giỏi cuối năm bố mẹ thưởng tôi bằng một nhỏ búp bê to lớn đùng. Còn chú tôi xoa đầu tôi với khen" Con giỏi lắm! Chụ thưởng con nhé!" Rồi chụ cài đặt đến tôi những nhì gói đầy nhãi nhép ô mai que. Tôi sung sướng tha hồ chia ra mang đến những đứa em họ ăn thuộc. Bạn thử đoán coi món rubi nào tôi phù hợp hơn. Có thể là con búp bê bởi quả thực giá trị của nó khá lớn. Nhưng nhị gói ô mai thì sao? Chúng tính ra gồm tía bốn ngàn, rẻ lắm đâu bằng nhỏ búp bê nhưng tôi vẫn ưa thích nhất nhũng chiếc ô mai. Chúng ngon tuyệt! Vừa ăn tôi vừa vui sướng cảm ơn crúc. Kỉ niệm ấy in rõ ràng thừa, tạo nên tôi mỗi Lúc nhớ lại lại thấy mỉm cười.Giờ tôi đã chuyển trường cùng lớn lên nhiều sau lần ây. Nhưng Quà bánh vẫn là Quà bánh cùng những que ô mai đã để lại hương vị chua ngọt mãi không chảy vào trái tlặng tôi.