Lời Dẫn Bài Hát Gửi Em Ở Cuối Sông Hồng

Bài hát “Gửi em ngơi nghỉ cuối sông Hồng” sẽ cực kỳ thân thuộc với công chúng trong cả hơn 30 năm qua. Những câu ca dào dạt nghĩa tình “anh ở biên thuỳ, địa điểm con sông Hồng tan vào khu đất Việt”, được nhạc sĩ Thuận Yến phổ từ bỏ bài thơ cùng tên ở trong nhà thơ Dương Soái.


khi chiến tranh biên thuỳ phía Bắc nổ ra, Dương Soái sẽ là phóng viên Đài Phát tkhô hanh Hoàng Liên Sơn.

Bạn đang xem: Lời Dẫn Bài Hát Gửi Em Ở Cuối Sông Hồng

*

Tập thơ "Gửi em sinh hoạt cuối sông Hồng"

Khác với niềm thương nỗi lưu giữ đong chuyển trong ca khúc, bài xích thơ của Dương Soái bao hàm giây phút bàng hoàng với nhức nhối: “Nhưng nkhiến thơ đâu còn sinh hoạt chúng bản thân. lúc Tổ quốc trao anh lên tuyến đường đầu ngăn giặc. khi Tỉnh Lào Cai trong anh đổi thay huyết giết. Đạn lên nòng, anh duy trì tình đầu sông!”.

Nhờ music chắp cánh, bài bác thơ “Gửi em ngơi nghỉ cuối sông Hồng” sẽ cất cánh đi khắp nơi. Thế cơ mà, sau 38 năm quan sát lại, thì những câu chữ ko có mặt vào bài bác hát mới chính là đều minh chứng lịch sử dân tộc xứng đáng ghi lòng tạc dạ: “Nỗi nhớ mang đến em không viết được song chiếc. Đạn kẻ thù tự dưng cuồng điên phun vào thị làng. Xe tăng thù nghiến phương diện sông êm ả dịu dàng. Nhịp cầu thù chặt đứt hóng mong”.


Tinc thần hành động của quân cùng dân vị trí biên giới linh nghiệm cũng rất được Dương Soái phản chiếu trực diện: “Bão lửa này có sức khỏe hờn căm. Phá cầu thù, bửa vụn xe cộ tăng giặc. Giữa dòng sông ngàn xác thù té gục. Máu giặc loang ố cả một vùng”.

Sau khi tỉnh Hoàng Liên Sơn bóc ra làm nhì tỉnh Yên Bái cùng Lào Cai, đơn vị thơ Dương Soái gửi về công tác sống Yên Bái. Rất các năm, Dương Soái làm cho Chủ tịch Hội văn nghệ Yên Bái trước khi về hưu. Vốn quê nghỉ ngơi Hà Nam, Dương Soái đựng tiến bước vùng Tây Bắc theo tiếng Gọi sản xuất cuộc sống bắt đầu.

Xem thêm: Đánh Giá Công Ty Tnhh Cybertech Việt Nam, Công Ty Tnhh Cybertech Việt Nam Tuyển Dụng

Dương Soái yêu thương mảnh đất nền biên giới vì chưng vẻ đẹp nhất đơn lẻ như ông viết trong bài bác thơ “Yên bình” đầy thơ mộng: “Ấy là khu vực ngọn thác bừng sôi. Cũng là chỗ mặt hồ yên ả sóng. Con sông in vệt mây chiều xao rượu cồn. Nhịp cầu qua như cụ giữa bầu trời”.

Bây giờ đồng hồ, bên thơ Dương Soái đã độ tuổi 67, vẫn đính thêm bó với Tây Bắc sẽ cho ông trung ương hồn thi sĩ. Cả đời thơ Dương Soái viết hiếm hoi, chỉ gồm nhị tập “Đất lạ” với “Gửi em sinh hoạt cuối sông Hồng”. Thế tuy thế, chỉ cần bài xích thơ “Gửi em sống cuối sông Hồng” đang đầy đủ để công bọn chúng biến hóa mang đến cùng trân trọng ông: “Đài báo gió rét, em thương thơm sinh hoạt đầu sông. Đỉnh đồi cao hào chiến đấu anh gặp mặt rét. Biết vụ mùa đồng quê chưa ghép hết. Tay em ngập bên dưới bùn, lúa cấy trực tiếp sản phẩm không?”.


Bên cạnh bài xích thơ “Gửi em làm việc cuối sông Hồng”, Dương Soái còn có bài bác thơ “Ở một chốt lâm trường” viết về cuộc đọ sức ko khoan nhượng thân một đái đoàn của địch và bố cô gái tphải chăng của ta: “Lại pháo gầm, lại kèn rúc inch tai. Chín lần tiến công, chín mươi nhị xác thù đổ gục. Ba cô nàng lâm ngôi trường trên chốt. Sửa lại mái tóc, kê súng im im”.

Khi trận mạc đã ngưng giao tranh, Dương Soái viết bài bác thơ “Lô Hà trên biên giới” trong thời điểm tháng 12/1979: “Biết kẻ địch còn thấp thỏm vị trí kia. Người Lô Hà đào hầm hào trước khi khai phá ruộng. Anh lính về làng mạc giờ đồng hồ là trung đội trưởng. Ngày vun trồng, đêm thừa núi tuần tra”.

Bằng sự run rủi ro của định mệnh và bởi tình thương của bản thân, nhà thơ Dương Soái đang trở thành chứng nhân của một tiến độ nhức thương thơm cùng kịch liệt. Thơ Dương Soái ko lịch lãm về ngôn ngữ cũng ko nâng tầm về cấu tạo. Thế dẫu vậy, khi bóng dáng đơn vị thơ thực sự tuy nhiên hành cùng với nước nhà và với nhân dân, thì những câu thơ bật lên thổn định thức: “Như màu chàm vào lá rừng xanh. Quê núi cùng anh tụ thành lộc biếc. Tựa vào địa điểm, tựa vào thôn mạc. Xây vững bền cây cột mốc biên cương”.